Thứ Hai, 15 tháng 5, 2017

SÀI GÒN ƠI

SÀI GÒN ƠI
Ngày xưa ta ở sài gòn
Chỉ vì chán cảnh nước non triều cường
Cho nên ta mới tìm đường
Di cư bỏ lại phố phường lệ hoa
Mỗi khi mưa gió nhạt nhòa
Lên xe tìm kiếm con đò tuổi thơ
Qua sông mặt mủi bơ phờ
Râu ria ướt át tím bờ môi thâm
Đen ngòm dòng nước hương trầm
Luân hồi váy ngắn dài đầm như nhau
Lặng nhìn không khỏi xót đau
Tiền dân đổ biển xây rào nhà quan./.
Võ Hoàng Anh
13/05/2017

LỜI SÁM HỐI MUỘN MÀNG

LỜI SÁM HỐI MUỘN MÀNG
Mẹ ơi!
Lúc sinh tiền con kiệm lời thăm hỏi
Để bây giờ hối lỗi có kịp đâu
Thắp nén hương mà lã chã dòng châu
Trước linh cửu con dập đầu tạ tội.
Con tự trách sao thời gian quá vội
Nửa cuộc đời còn trôi nổi tha phương
Vẫn khao khát vòng tay mẹ yêu thương
Để sưởi ấm những đêm trường buốt giá.
Con bôn ba giữa chợ đời mặc cả
Chuyện buồn vui thật giả có ai phân
Bát canh rau thanh đạm kiếp cơ bần
Mơ gấm lụa gieo nợ nần khắp nẻo.
Lời mẹ răn chưa một lần móp méo
Dẫu thời gian còn vặn vẹo vành môi
Bát cơm ngon phải đổi giọt mồ hôi
Thứ dễ lấy cuối cùng rồi cũng mất.
Chỉ duy nhất tình mẹ là có thật
Chẳng tính toan dù chật vật tay chân
Gạn nắng mưa cho rơi rớt nợ nần
Đôi quang gánh nặng muôn phần cơm áo.
Nhớ nghe con mẹ một đời tần tảo
Chỗ ướt mẹ nằm chỗ ráo phần con
Chịu đói khát mẹ dành miếng ăn ngon
Để cho con đêm mơ tròn giấc điệp.
Mẹ nằm xuống đôi mi cài thiêm thiếp
Vạn nẻo đời ai bước tiếp cùng con
Nay trở về mà lòng dạ héo hon
Bởi con biết đời không còn có mẹ./.
Võ Hoàng Anh
14/05/2017

Thứ Năm, 4 tháng 5, 2017

VÙNG KỶ NIỆM


'VÙNG KỶ NIỆM

Qua sông vay một chuyến đò
Về làng nợ một câu hò ngọt trao
Lật vùng ký ức xanh xao
Nhớ màu hoa đỏ cồn cào tuổi thơ.

Nắng hè thiêu rụi giấc mơ
Bấm tay nhác thấy cuộc cờ nhiễu nhương
Nâng niu gói ghém mùa thương
Bao năm cát bụi soi gương dạn dày.

Bước chân qua những luống cày
Mồ hôi bỏng rát những ngày thay trâu
Nhọc nhằn ruộng cạn đồng sâu
Cơn giông bủa lưới bạc đầu mùa chiêm.

Trăng non cong nửa lưỡi liềm
Soi đường mở lối đi tìm hương xưa
Nghe quen từng bước chân đưa
Nghe đêm ngạt thở như vừa ngọt môi./.

Võ Hoàng Anh
01/05/2017'
VÙNG KỶ NIỆM

Qua sông vay một chuyến đò
Về làng nợ một câu hò ngọt trao
Lật vùng ký ức xanh xao
Nhớ màu hoa đỏ cồn cào tuổi thơ.

Nắng hè thiêu rụi giấc mơ
Bấm tay nhác thấy cuộc cờ nhiễu nhương
Nâng niu gói ghém mùa thương
Bao năm cát bụi soi gương dạn dày.

Bước chân qua những luống cày
Mồ hôi bỏng rát những ngày thay trâu
Nhọc nhằn ruộng cạn đồng sâu
Cơn giông bủa lưới bạc đầu mùa chiêm.

Trăng non cong nửa lưỡi liềm
Soi đường mở lối đi tìm hương xưa
Nghe quen từng bước chân đưa
Nghe đêm ngạt thở như vừa ngọt môi./.

Võ Hoàng Anh
01/05/2017

SINH NHẬT CON GÁI



Ảnh của Tự Phong Vô Ưu.
Ảnh của Tự Phong Vô Ưu.
SINH NHẬT CON GÁI
( 30/04/2015—30/04/2017 )

Ngày nào bằng cái nắm tay
Mà nay con đã tròn hai tuổi đời
Mẹ con cực lắm con ơi
Hai năm bồng bế rã rời tay chân.

Dõi theo ngày tháng qua dần
Nhìn con khỏe mạnh muôn phần mẹ vui
Dẫu còn vất vả ngược xuôi
Gánh mưa đội nắng ngọt bùi đắng cay.

Mặc cho tháng rộng năm dài
Vì con đâu quản đêm ngày gian lao
Mặc trời nắng thấp mưa cao
Đêm hè mẹ quạt con vào giấc mơ.

Nụ cười trong trẻo ngây thơ
Con chưa hiểu hết bến bờ tình thâm
Một đời sớm tối âm thầm
Điều hay răn dạy, ươm mầm tốt tươi.

Thầm mong trẻ sớm nên người
Niềm vui mẹ giữ, nụ cười mẹ mang
Mai sau khôn lớn rỡ ràng
Nhớ câu hiếu đạo họ hàng ngợi khen.

Võ Hoàng Anh
30/04/2017

CHỮ HIẾU


'CHỮ HIẾU

Giàu sang bã bợn công danh
Mẹ cha đói khát chiếu manh trở mùa
Dày công cúng miễu, xây chùa
Sinh thành đau ốm, bốn mùa bặt tăm.

Trưng bày gỗ quý, rượu sâm
Cho cha bạc lẻ rì rầm kể công
Song thân sống chẳng no lòng
Thác quang bái tế muỗi mòng chứng tri.

Ra điều hiếu thảo từ bi 
Bàn thờ hương quả nệ chi sắc màu
Sinh thời thiếu trước, hụt sau
Mất rồi cỗ lớn, mâm cao cúng ruồi.

Đổ tiền khắp chốn mua vui
Nấm mồ của mẹ cỏ vùi đất hoang
Ăn chơi suốt sáng, canh tàn
Bàn thờ, di ảnh, khói nhang lạnh lùng.

Quanh năm kín lịch tiệc tùng
Thời gian gần mẹ dây thun giản dài
Nuôi cha, kể tháng tính ngày
Nhờ đâu ta có hình hài tứ chi.

Thà rằng sỏi đá vô tri
Người dưng, nước lã có khi mặc tình
Còn đây máu mủ kết tinh
Vô ơn, bạc nghĩa hỏi mình có đau.

Võ Hoàng Anh
29/04/2017'
CHỮ HIẾU

Giàu sang bã bợn công danh
Mẹ cha đói khát chiếu manh trở mùa
Dày công cúng miễu, xây chùa
Sinh thành đau ốm, bốn mùa bặt tăm.

Trưng bày gỗ quý, rượu sâm
Cho cha bạc lẻ rì rầm kể công
Song thân sống chẳng no lòng
Thác quang bái tế muỗi mòng chứng tri.

Ra điều hiếu thảo từ bi
Bàn thờ hương quả nệ chi sắc màu
Sinh thời thiếu trước, hụt sau
Mất rồi cỗ lớn, mâm cao cúng ruồi.

Đổ tiền khắp chốn mua vui
Nấm mồ của mẹ cỏ vùi đất hoang
Ăn chơi suốt sáng, canh tàn
Bàn thờ, di ảnh, khói nhang lạnh lùng.

Quanh năm kín lịch tiệc tùng
Thời gian gần mẹ dây thun giản dài
Nuôi cha, kể tháng tính ngày
Nhờ đâu ta có hình hài tứ chi.

Thà rằng sỏi đá vô tri
Người dưng, nước lã có khi mặc tình
Còn đây máu mủ kết tinh
Vô ơn, bạc nghĩa hỏi mình có đau.

Võ Hoàng Anh
29/04/2017

CHÀO MỪNG ĐẠI LỄ



'CHÀO MỪNG ĐẠI LỄ
( 30/04/1975— 30/04/2017 )

Ngày ba mươi tháng tư
Trái tim như bừng sáng
Khắp nơi ngừng lửa đạn
Tiếng hò hét hoan ca.

Một vùng rợp cờ hoa
Lòng vui như mở hội
Dắt tay dìu đồng đội
Tình đồng chí thân thương.

Mẹ già gọt sầu vương
Nhìn về nơi xa thẳm
Hố đất sâu con nằm
Đã muôn đời ở lại.

Nỗi đớn đau quằn quại
Mất chồng lại mất con
Năm tháng đến héo hon
Vết thương lòng rỉ máu.

Dấu bùn non chưa ráo
Tàn tích của chiến tranh
Bao thế hệ cha anh
Chôn vùi nơi đất khách.

Vẫn hiên ngang khí phách
Đây hào khí Đông A
Chiến thắng thuộc về ta
Mang thanh bình trở lại.

Đế quốc mỹ thất bại
Tháo chạy thật thảm thương
Chúng phá sạch cầu đường
Thành chiến trường đổ nát.

Chúng ta vâng lời Bác
Lấy nghĩa để đối nhân
Phải cứng rắn khi cần
Để họ con đường sống.

Ở khắp nơi Việt cộng
Đội bùn đất đứng lên
Khi đất nước gọi tên
Toàn dân đã sẵn sàng.

Đây cờ đỏ sao vàng
Tiến thẳng vào Gia Định
Bắt ngay tên thủ lĩnh
Giành lại Dinh Độc Lập./.

Võ Hoàng Anh
28/04/2017'
CHÀO MỪNG ĐẠI LỄ
( 30/04/1975— 30/04/2017 )

Ngày ba mươi tháng tư
Trái tim như bừng sáng
Khắp nơi ngừng lửa đạn
Tiếng hò hét hoan ca.

Một vùng rợp cờ hoa
Lòng vui như mở hội
Dắt tay dìu đồng đội
Tình đồng chí thân thương.

Mẹ già gọt sầu vương
Nhìn về nơi xa thẳm
Hố đất sâu con nằm
Đã muôn đời ở lại.

Nỗi đớn đau quằn quại
Mất chồng lại mất con
Năm tháng đến héo hon
Vết thương lòng rỉ máu.

Dấu bùn non chưa ráo
Tàn tích của chiến tranh
Bao thế hệ cha anh
Chôn vùi nơi đất khách.

Vẫn hiên ngang khí phách
Đây hào khí Đông A
Chiến thắng thuộc về ta
Mang thanh bình trở lại.

Đế quốc mỹ thất bại
Tháo chạy thật thảm thương
Chúng phá sạch cầu đường
Thành chiến trường đổ nát.

Chúng ta vâng lời Bác
Lấy nghĩa để đối nhân
Phải cứng rắn khi cần
Để họ con đường sống.

Ở khắp nơi Việt cộng
Đội bùn đất đứng lên
Khi đất nước gọi tên
Toàn dân đã sẵn sàng.

Đây cờ đỏ sao vàng
Tiến thẳng vào Gia Định
Bắt ngay tên thủ lĩnh
Giành lại Dinh Độc Lập./.

Võ Hoàng Anh
28/04/2017

TÌNH XƯA NGHĨA CŨ


'TÌNH XƯA NGHĨA CŨ

Sao không thùy mị như xưa
Để ta say đắm như vừa mới quen
Mặc đời thay trắng đổi đen
Dù cho biển cả bao phen hãi hùng.

Tơ duyên vạn kiếp tương phùng
Gặp nhau chớ để lạnh lùng gối chăn
Bao nhiêu cách trở khó khăn
Ta vượt qua hết nhọc nhằn nệ chi.

Sao còn lệ đẫm bờ mi
Vui buồn sướng khổ công xi trụ bền
Cỏn con chuyện vặt thôi đền
Tính toan được mất gọi tên niết bàn.

Thế nhân trọn kiếp đa mang
Chữ tình chữ nghĩa hèn sang bất đồng
Đưa môi nhấp chén rượu nồng
Đắng cay uốn cạn vẫn không vơi sầu./.

Võ Hoàng Anh
28/04/2017'
TÌNH XƯA NGHĨA CŨ

Sao không thùy mị như xưa
Để ta say đắm như vừa mới quen
Mặc đời thay trắng đổi đen
Dù cho biển cả bao phen hãi hùng.

Tơ duyên vạn kiếp tương phùng
Gặp nhau chớ để lạnh lùng gối chăn
Bao nhiêu cách trở khó khăn
Ta vượt qua hết nhọc nhằn nệ chi.

Sao còn lệ đẫm bờ mi
Vui buồn sướng khổ công xi trụ bền
Cỏn con chuyện vặt thôi đền
Tính toan được mất gọi tên niết bàn.

Thế nhân trọn kiếp đa mang
Chữ tình chữ nghĩa hèn sang bất đồng
Đưa môi nhấp chén rượu nồng
Đắng cay uốn cạn vẫn không vơi sầu./.

Võ Hoàng Anh
28/04/2017