Thứ Tư, 26 tháng 7, 2017

HAI ĐỨA CON

HAI ĐỨA CON
Ơn trời mưa nắng thuận hòa
Đầu lòng con gái kế là con trai
Anh Thư chị cả đầu tay
Tròn hai tuổi mới còn hay đòi quà
Thành Nhân cậu út trong nhà
Chào đời kháu khỉnh thật là đáng yêu
Cảm ơn mẹ nó rất nhiều
Đẻ đau mang nặng bao nhiêu nhọc nhằn
Để anh hạ bút cấp bằng
Thụ phong danh hiệu giỏi, rằng sinh con
Nghe vang bao tiếng cười giòn
Ba năm hai đứa mẹ tròn con vuông.
Võ Hoàng Anh
13/06/2017

Thứ Hai, 15 tháng 5, 2017

SÀI GÒN ƠI

SÀI GÒN ƠI
Ngày xưa ta ở sài gòn
Chỉ vì chán cảnh nước non triều cường
Cho nên ta mới tìm đường
Di cư bỏ lại phố phường lệ hoa
Mỗi khi mưa gió nhạt nhòa
Lên xe tìm kiếm con đò tuổi thơ
Qua sông mặt mủi bơ phờ
Râu ria ướt át tím bờ môi thâm
Đen ngòm dòng nước hương trầm
Luân hồi váy ngắn dài đầm như nhau
Lặng nhìn không khỏi xót đau
Tiền dân đổ biển xây rào nhà quan./.
Võ Hoàng Anh
13/05/2017

LỜI SÁM HỐI MUỘN MÀNG

LỜI SÁM HỐI MUỘN MÀNG
Mẹ ơi!
Lúc sinh tiền con kiệm lời thăm hỏi
Để bây giờ hối lỗi có kịp đâu
Thắp nén hương mà lã chã dòng châu
Trước linh cửu con dập đầu tạ tội.
Con tự trách sao thời gian quá vội
Nửa cuộc đời còn trôi nổi tha phương
Vẫn khao khát vòng tay mẹ yêu thương
Để sưởi ấm những đêm trường buốt giá.
Con bôn ba giữa chợ đời mặc cả
Chuyện buồn vui thật giả có ai phân
Bát canh rau thanh đạm kiếp cơ bần
Mơ gấm lụa gieo nợ nần khắp nẻo.
Lời mẹ răn chưa một lần móp méo
Dẫu thời gian còn vặn vẹo vành môi
Bát cơm ngon phải đổi giọt mồ hôi
Thứ dễ lấy cuối cùng rồi cũng mất.
Chỉ duy nhất tình mẹ là có thật
Chẳng tính toan dù chật vật tay chân
Gạn nắng mưa cho rơi rớt nợ nần
Đôi quang gánh nặng muôn phần cơm áo.
Nhớ nghe con mẹ một đời tần tảo
Chỗ ướt mẹ nằm chỗ ráo phần con
Chịu đói khát mẹ dành miếng ăn ngon
Để cho con đêm mơ tròn giấc điệp.
Mẹ nằm xuống đôi mi cài thiêm thiếp
Vạn nẻo đời ai bước tiếp cùng con
Nay trở về mà lòng dạ héo hon
Bởi con biết đời không còn có mẹ./.
Võ Hoàng Anh
14/05/2017

Thứ Năm, 4 tháng 5, 2017

VÙNG KỶ NIỆM


'VÙNG KỶ NIỆM

Qua sông vay một chuyến đò
Về làng nợ một câu hò ngọt trao
Lật vùng ký ức xanh xao
Nhớ màu hoa đỏ cồn cào tuổi thơ.

Nắng hè thiêu rụi giấc mơ
Bấm tay nhác thấy cuộc cờ nhiễu nhương
Nâng niu gói ghém mùa thương
Bao năm cát bụi soi gương dạn dày.

Bước chân qua những luống cày
Mồ hôi bỏng rát những ngày thay trâu
Nhọc nhằn ruộng cạn đồng sâu
Cơn giông bủa lưới bạc đầu mùa chiêm.

Trăng non cong nửa lưỡi liềm
Soi đường mở lối đi tìm hương xưa
Nghe quen từng bước chân đưa
Nghe đêm ngạt thở như vừa ngọt môi./.

Võ Hoàng Anh
01/05/2017'
VÙNG KỶ NIỆM

Qua sông vay một chuyến đò
Về làng nợ một câu hò ngọt trao
Lật vùng ký ức xanh xao
Nhớ màu hoa đỏ cồn cào tuổi thơ.

Nắng hè thiêu rụi giấc mơ
Bấm tay nhác thấy cuộc cờ nhiễu nhương
Nâng niu gói ghém mùa thương
Bao năm cát bụi soi gương dạn dày.

Bước chân qua những luống cày
Mồ hôi bỏng rát những ngày thay trâu
Nhọc nhằn ruộng cạn đồng sâu
Cơn giông bủa lưới bạc đầu mùa chiêm.

Trăng non cong nửa lưỡi liềm
Soi đường mở lối đi tìm hương xưa
Nghe quen từng bước chân đưa
Nghe đêm ngạt thở như vừa ngọt môi./.

Võ Hoàng Anh
01/05/2017

SINH NHẬT CON GÁI



Ảnh của Tự Phong Vô Ưu.
Ảnh của Tự Phong Vô Ưu.
SINH NHẬT CON GÁI
( 30/04/2015—30/04/2017 )

Ngày nào bằng cái nắm tay
Mà nay con đã tròn hai tuổi đời
Mẹ con cực lắm con ơi
Hai năm bồng bế rã rời tay chân.

Dõi theo ngày tháng qua dần
Nhìn con khỏe mạnh muôn phần mẹ vui
Dẫu còn vất vả ngược xuôi
Gánh mưa đội nắng ngọt bùi đắng cay.

Mặc cho tháng rộng năm dài
Vì con đâu quản đêm ngày gian lao
Mặc trời nắng thấp mưa cao
Đêm hè mẹ quạt con vào giấc mơ.

Nụ cười trong trẻo ngây thơ
Con chưa hiểu hết bến bờ tình thâm
Một đời sớm tối âm thầm
Điều hay răn dạy, ươm mầm tốt tươi.

Thầm mong trẻ sớm nên người
Niềm vui mẹ giữ, nụ cười mẹ mang
Mai sau khôn lớn rỡ ràng
Nhớ câu hiếu đạo họ hàng ngợi khen.

Võ Hoàng Anh
30/04/2017

CHỮ HIẾU


'CHỮ HIẾU

Giàu sang bã bợn công danh
Mẹ cha đói khát chiếu manh trở mùa
Dày công cúng miễu, xây chùa
Sinh thành đau ốm, bốn mùa bặt tăm.

Trưng bày gỗ quý, rượu sâm
Cho cha bạc lẻ rì rầm kể công
Song thân sống chẳng no lòng
Thác quang bái tế muỗi mòng chứng tri.

Ra điều hiếu thảo từ bi 
Bàn thờ hương quả nệ chi sắc màu
Sinh thời thiếu trước, hụt sau
Mất rồi cỗ lớn, mâm cao cúng ruồi.

Đổ tiền khắp chốn mua vui
Nấm mồ của mẹ cỏ vùi đất hoang
Ăn chơi suốt sáng, canh tàn
Bàn thờ, di ảnh, khói nhang lạnh lùng.

Quanh năm kín lịch tiệc tùng
Thời gian gần mẹ dây thun giản dài
Nuôi cha, kể tháng tính ngày
Nhờ đâu ta có hình hài tứ chi.

Thà rằng sỏi đá vô tri
Người dưng, nước lã có khi mặc tình
Còn đây máu mủ kết tinh
Vô ơn, bạc nghĩa hỏi mình có đau.

Võ Hoàng Anh
29/04/2017'
CHỮ HIẾU

Giàu sang bã bợn công danh
Mẹ cha đói khát chiếu manh trở mùa
Dày công cúng miễu, xây chùa
Sinh thành đau ốm, bốn mùa bặt tăm.

Trưng bày gỗ quý, rượu sâm
Cho cha bạc lẻ rì rầm kể công
Song thân sống chẳng no lòng
Thác quang bái tế muỗi mòng chứng tri.

Ra điều hiếu thảo từ bi
Bàn thờ hương quả nệ chi sắc màu
Sinh thời thiếu trước, hụt sau
Mất rồi cỗ lớn, mâm cao cúng ruồi.

Đổ tiền khắp chốn mua vui
Nấm mồ của mẹ cỏ vùi đất hoang
Ăn chơi suốt sáng, canh tàn
Bàn thờ, di ảnh, khói nhang lạnh lùng.

Quanh năm kín lịch tiệc tùng
Thời gian gần mẹ dây thun giản dài
Nuôi cha, kể tháng tính ngày
Nhờ đâu ta có hình hài tứ chi.

Thà rằng sỏi đá vô tri
Người dưng, nước lã có khi mặc tình
Còn đây máu mủ kết tinh
Vô ơn, bạc nghĩa hỏi mình có đau.

Võ Hoàng Anh
29/04/2017

CHÀO MỪNG ĐẠI LỄ



'CHÀO MỪNG ĐẠI LỄ
( 30/04/1975— 30/04/2017 )

Ngày ba mươi tháng tư
Trái tim như bừng sáng
Khắp nơi ngừng lửa đạn
Tiếng hò hét hoan ca.

Một vùng rợp cờ hoa
Lòng vui như mở hội
Dắt tay dìu đồng đội
Tình đồng chí thân thương.

Mẹ già gọt sầu vương
Nhìn về nơi xa thẳm
Hố đất sâu con nằm
Đã muôn đời ở lại.

Nỗi đớn đau quằn quại
Mất chồng lại mất con
Năm tháng đến héo hon
Vết thương lòng rỉ máu.

Dấu bùn non chưa ráo
Tàn tích của chiến tranh
Bao thế hệ cha anh
Chôn vùi nơi đất khách.

Vẫn hiên ngang khí phách
Đây hào khí Đông A
Chiến thắng thuộc về ta
Mang thanh bình trở lại.

Đế quốc mỹ thất bại
Tháo chạy thật thảm thương
Chúng phá sạch cầu đường
Thành chiến trường đổ nát.

Chúng ta vâng lời Bác
Lấy nghĩa để đối nhân
Phải cứng rắn khi cần
Để họ con đường sống.

Ở khắp nơi Việt cộng
Đội bùn đất đứng lên
Khi đất nước gọi tên
Toàn dân đã sẵn sàng.

Đây cờ đỏ sao vàng
Tiến thẳng vào Gia Định
Bắt ngay tên thủ lĩnh
Giành lại Dinh Độc Lập./.

Võ Hoàng Anh
28/04/2017'
CHÀO MỪNG ĐẠI LỄ
( 30/04/1975— 30/04/2017 )

Ngày ba mươi tháng tư
Trái tim như bừng sáng
Khắp nơi ngừng lửa đạn
Tiếng hò hét hoan ca.

Một vùng rợp cờ hoa
Lòng vui như mở hội
Dắt tay dìu đồng đội
Tình đồng chí thân thương.

Mẹ già gọt sầu vương
Nhìn về nơi xa thẳm
Hố đất sâu con nằm
Đã muôn đời ở lại.

Nỗi đớn đau quằn quại
Mất chồng lại mất con
Năm tháng đến héo hon
Vết thương lòng rỉ máu.

Dấu bùn non chưa ráo
Tàn tích của chiến tranh
Bao thế hệ cha anh
Chôn vùi nơi đất khách.

Vẫn hiên ngang khí phách
Đây hào khí Đông A
Chiến thắng thuộc về ta
Mang thanh bình trở lại.

Đế quốc mỹ thất bại
Tháo chạy thật thảm thương
Chúng phá sạch cầu đường
Thành chiến trường đổ nát.

Chúng ta vâng lời Bác
Lấy nghĩa để đối nhân
Phải cứng rắn khi cần
Để họ con đường sống.

Ở khắp nơi Việt cộng
Đội bùn đất đứng lên
Khi đất nước gọi tên
Toàn dân đã sẵn sàng.

Đây cờ đỏ sao vàng
Tiến thẳng vào Gia Định
Bắt ngay tên thủ lĩnh
Giành lại Dinh Độc Lập./.

Võ Hoàng Anh
28/04/2017

TÌNH XƯA NGHĨA CŨ


'TÌNH XƯA NGHĨA CŨ

Sao không thùy mị như xưa
Để ta say đắm như vừa mới quen
Mặc đời thay trắng đổi đen
Dù cho biển cả bao phen hãi hùng.

Tơ duyên vạn kiếp tương phùng
Gặp nhau chớ để lạnh lùng gối chăn
Bao nhiêu cách trở khó khăn
Ta vượt qua hết nhọc nhằn nệ chi.

Sao còn lệ đẫm bờ mi
Vui buồn sướng khổ công xi trụ bền
Cỏn con chuyện vặt thôi đền
Tính toan được mất gọi tên niết bàn.

Thế nhân trọn kiếp đa mang
Chữ tình chữ nghĩa hèn sang bất đồng
Đưa môi nhấp chén rượu nồng
Đắng cay uốn cạn vẫn không vơi sầu./.

Võ Hoàng Anh
28/04/2017'
TÌNH XƯA NGHĨA CŨ

Sao không thùy mị như xưa
Để ta say đắm như vừa mới quen
Mặc đời thay trắng đổi đen
Dù cho biển cả bao phen hãi hùng.

Tơ duyên vạn kiếp tương phùng
Gặp nhau chớ để lạnh lùng gối chăn
Bao nhiêu cách trở khó khăn
Ta vượt qua hết nhọc nhằn nệ chi.

Sao còn lệ đẫm bờ mi
Vui buồn sướng khổ công xi trụ bền
Cỏn con chuyện vặt thôi đền
Tính toan được mất gọi tên niết bàn.

Thế nhân trọn kiếp đa mang
Chữ tình chữ nghĩa hèn sang bất đồng
Đưa môi nhấp chén rượu nồng
Đắng cay uốn cạn vẫn không vơi sầu./.

Võ Hoàng Anh
28/04/2017

ĐẤT NƯỚC TÔI


'ĐẤT NƯỚC TÔI

Việt Nam, đất nước tự hào
Trải qua mấy cuộc ba đào nhiễu nhương
Đứng lên tự lực, tự cường
Dẫn đầu có đảng mở đường cách tân.

Bắc Nam đoàn kết toàn dân
Làm nên sức mạnh thủy thần, đại phong
Thách quân cướp nước đừng hòng
Xâm lăng, đánh phá con rồng cháu tiên.

Nước nam tướng giỏi tài hiền
Cầm quân từ lớp tá điền, nông gia
Trẻ con cho đến cụ già
Lên đường nối gói ông cha diệt thù.

Băng rừng , vượt thác vụt vù
Đội hình chấn chỉnh trùng tu khí tài
Xuyên đêm lở núi gươm mài
Sức người dựng cọc pháo đài chỉnh trang.

Vẫn mong cờ đỏ sao vàng
Tung bay phất phới hân hoan ngày về
Làm trai chưa vẹn câu thề
Non sông khói lửa tứ bề giặc vây.

Gìn lòng tấc đất ngọn cây
Cha ông tạo dựng đã đầy máu xương
Người đi về cõi vô thường
Còn ta ở lại biên cương giữ gìn./.

Võ Hoàng Anh
25/04/2017'
ĐẤT NƯỚC TÔI

Việt Nam, đất nước tự hào
Trải qua mấy cuộc ba đào nhiễu nhương
Đứng lên tự lực, tự cường
Dẫn đầu có đảng mở đường cách tân.

Bắc Nam đoàn kết toàn dân
Làm nên sức mạnh thủy thần, đại phong
Thách quân cướp nước đừng hòng
Xâm lăng, đánh phá con rồng cháu tiên.

Nước nam tướng giỏi tài hiền
Cầm quân từ lớp tá điền, nông gia
Trẻ con cho đến cụ già
Lên đường nối gói ông cha diệt thù.

Băng rừng , vượt thác vụt vù
Đội hình chấn chỉnh trùng tu khí tài
Xuyên đêm lở núi gươm mài
Sức người dựng cọc pháo đài chỉnh trang.

Vẫn mong cờ đỏ sao vàng
Tung bay phất phới hân hoan ngày về
Làm trai chưa vẹn câu thề
Non sông khói lửa tứ bề giặc vây.

Gìn lòng tấc đất ngọn cây
Cha ông tạo dựng đã đầy máu xương
Người đi về cõi vô thường
Còn ta ở lại biên cương giữ gìn./.

Võ Hoàng Anh
25/04/2017

NÓI VỢ NGHE NÀY


'NÓI VỢ NGHE NÀY

Mình đâu huyết thống, họ hàng
Mà sao xưng thiếp, gọi chàng tỉ tê
Thời gian đã cũ bùa mê
Đời nghèo gói ghém vẹn bề trước sau.

Chồng đâu có nỡ lòng nào
Trăng hoa, gái gú, sang giàu, phụ khinh
Bao năm chẳng nghĩa thì tình
Không duyên, cũng nợ, con xinh, vợ hiền.

Đừng nên mua lấy buồn phiền
Đè thêm gánh nặng lên miền cỏ hoa
Trách chi phận mỏng, quần thoa
Hờn ghen nước mắt nhạt nhòa ái ân.

Biết rằng đời lắm mỹ nhân
Với anh trọn kiếp chỉ cần em thôi
Làm sao có thể đổi ngôi
Bây giờ hàng giả nổi trôi khó lường.

Đôi khi lót tót ra đường
Trộm nhìn gái đẹp chuyện thường thế gian
Nhưng mà anh chẳng có gan
Rước thêm bà huyện mà tan cửa nhà.

Đời sinh chi lắm đàn bà
Không ai ngắm nghía thật là phí công
Buồn vì anh cũng đàn ông
Máu dê một loại nên không ngoại trừ./.

Võ Hoàng Anh
24/04/2017'
NÓI VỢ NGHE NÀY

Mình đâu huyết thống, họ hàng
Mà sao xưng thiếp, gọi chàng tỉ tê
Thời gian đã cũ bùa mê
Đời nghèo gói ghém vẹn bề trước sau.

Chồng đâu có nỡ lòng nào
Trăng hoa, gái gú, sang giàu, phụ khinh
Bao năm chẳng nghĩa thì tình
Không duyên, cũng nợ, con xinh, vợ hiền.

Đừng nên mua lấy buồn phiền
Đè thêm gánh nặng lên miền cỏ hoa
Trách chi phận mỏng, quần thoa
Hờn ghen nước mắt nhạt nhòa ái ân.

Biết rằng đời lắm mỹ nhân
Với anh trọn kiếp chỉ cần em thôi
Làm sao có thể đổi ngôi
Bây giờ hàng giả nổi trôi khó lường.

Đôi khi lót tót ra đường
Trộm nhìn gái đẹp chuyện thường thế gian
Nhưng mà anh chẳng có gan
Rước thêm bà huyện mà tan cửa nhà.

Đời sinh chi lắm đàn bà
Không ai ngắm nghía thật là phí công
Buồn vì anh cũng đàn ông
Máu dê một loại nên không ngoại trừ./.

Võ Hoàng Anh
24/04/2017
 —

ĐẤT MẸ LONG AN


'ĐẤT MẸ LONG AN

Về thăm Nhựt Tảo, Long An
Ngày mùa chín rộ đồng vàng lúa thơm
Dân nghèo ấm áo, no cơm
Con trâu bõm bẽm nhai rơm kéo cày.

Ngày xưa đánh Mỹ, chống Tây
Con sông Vàm Cỏ vang đầy chiến công
Anh hùng dạ thép, gan đồng
Dẫn đường giáo mác, tầm vông diệt thù.

Những năm khói lửa mịt mù
Miềm Nam cô lập cầm tù quân dân
Phong trào vì nước quên thân
Gái trai, già trẻ góp phần dựng xây.

Lửa hồng thiêu rụi tàu tây
Vàm sông Nhựt Tảo ngày nay lưu truyền
Nguyễn Trung Trực lúc sinh tiền
Làm nên trang sử thiêng liêng hào hùng.

Dân cày chân lấm tay bùn
Nhưng lòng yêu nước bập bùng cháy lên
Chiến tranh giờ đã ngủ quên
Ơn người cứu nước khắc trên sử vàng./.

Võ Hoàng Anh
23/04/2017'
ĐẤT MẸ LONG AN

Về thăm Nhựt Tảo, Long An
Ngày mùa chín rộ đồng vàng lúa thơm
Dân nghèo ấm áo, no cơm
Con trâu bõm bẽm nhai rơm kéo cày.

Ngày xưa đánh Mỹ, chống Tây
Con sông Vàm Cỏ vang đầy chiến công
Anh hùng dạ thép, gan đồng
Dẫn đường giáo mác, tầm vông diệt thù.

Những năm khói lửa mịt mù
Miềm Nam cô lập cầm tù quân dân
Phong trào vì nước quên thân
Gái trai, già trẻ góp phần dựng xây.

Lửa hồng thiêu rụi tàu tây
Vàm sông Nhựt Tảo ngày nay lưu truyền
Nguyễn Trung Trực lúc sinh tiền
Làm nên trang sử thiêng liêng hào hùng.

Dân cày chân lấm tay bùn
Nhưng lòng yêu nước bập bùng cháy lên
Chiến tranh giờ đã ngủ quên
Ơn người cứu nước khắc trên sử vàng./.

Võ Hoàng Anh
23/04/2017

GIỌT NƯỚC MẮT



'GIỌT NƯỚC MẮT
( thơ mới )
Đừng nên nhỏ lệ vì tình
Bởi vì họ đáng cho mình thế sao
Nếu như thật sự yêu nhau
Thì ai nở để nỗi đau đoạ đày.

Ngoài kia ngày tháng còn dài
Mở toang cánh cửa đón ngày mới lên
Nỗi buồn nào có gọi tên
Bùn nhơ ở dưới nắng trên đỉnh đầu.

Tình buồn lưu giữ chi lâu
Thả theo dòng nước nhiệm mầu cuốn trôi
Thời gian bụi bẩn xóa ngôi
Duyên xưa nợ cũ đến hồi trả vay.

Bình minh lại đón nắng mai
Hoàng hôn tím rịm giơ tay hứng chiều
Dặn lòng sống chậm mà yêu
Một lần lỡ bến đã nhiều đắng cay./.

Võ Hoàng Anh
20/04/2017'
GIỌT NƯỚC MẮT

Đừng nên nhỏ lệ vì tình
Bởi vì họ đáng cho mình thế sao
Nếu như thật sự yêu nhau
Thì ai nở để nỗi đau đoạ đày.

Ngoài kia ngày tháng còn dài
Mở toang cánh cửa đón ngày mới lên
Nỗi buồn nào có gọi tên
Bùn nhơ ở dưới nắng trên đỉnh đầu.

Tình buồn lưu giữ chi lâu
Thả theo dòng nước nhiệm mầu cuốn trôi
Thời gian bụi bẩn xóa ngôi
Duyên xưa nợ cũ đến hồi trả vay.

Bình minh lại đón nắng mai
Hoàng hôn tím rịm giơ tay hứng chiều
Dặn lòng sống chậm mà yêu
Một lần lỡ bến đã nhiều đắng cay./.

Võ Hoàng Anh
20/04/2017

LỐI CŨ TA VỀ


'LỐI CŨ TA VỀ
( thơ mới )

Về thăm chốn cũ ngày xưa
Đường xa lối vắng chiều thưa tiếng gà
Buồn trông thấy rặng tre già
Tìm đâu tiếng mẹ ơi à thuở nao.

Ngày đi khóm trúc xanh xao
Nay về tóc đã hai màu trắng đen
Hôm xưa đất thổi lên phèn
Mà nay nhựa phủ đường chen sỏi sành.

Nằm nghe gió thổi đồng xanh
Thơm mùi lúa mới tròng trành tuổi thơ
Dường như ký ức tràn bờ
Rèm mi chát đắng như giờ biệt li.

Đường quê bóng ngã xanh rì
Đời nghèo nắng gió thầm thì có nhau
Thương cha lấy trước bù sau
Còng lưng chắt mót cho mau hết mùa.

Dòng sông lắm khúc quanh cua
Con còn vấn bước hơn thua với đời
Mai kia vạn nẻo phương trời
Con còn nhớ mãi từng lời dạy khuyên./.

Võ Hoàng Anh
20/04/2017'
LỐI CŨ TA VỀ


Về thăm chốn cũ ngày xưa
Đường xa lối vắng chiều thưa tiếng gà
Buồn trông thấy rặng tre già
Tìm đâu tiếng mẹ ơi à thuở nao.

Ngày đi khóm trúc xanh xao
Nay về tóc đã hai màu trắng đen
Hôm xưa đất thổi lên phèn
Mà nay nhựa phủ đường chen sỏi sành.

Nằm nghe gió thổi đồng xanh
Thơm mùi lúa mới tròng trành tuổi thơ
Dường như ký ức tràn bờ
Rèm mi chát đắng như giờ biệt li.

Đường quê bóng ngã xanh rì
Đời nghèo nắng gió thầm thì có nhau
Thương cha lấy trước bù sau
Còng lưng chắt mót cho mau hết mùa.

Dòng sông lắm khúc quanh cua
Con còn vấn bước hơn thua với đời
Mai kia vạn nẻo phương trời
Con còn nhớ mãi từng lời dạy khuyên./.

Võ Hoàng Anh
20/04/2017

BIẾT RỒI, NÓI MÃI


Ảnh của Tự Phong Vô Ưu.
Ảnh của Tự Phong Vô Ưu.
BIẾT RỒI, NÓI MÃI

Đạo đức bây giờ có còn chăng
Lâu ngày quên mất để chó ăn
Hình ảnh chúng ta trong mắt bạn
Khác nào dã thú thật hung hăng
Nhớ xưa cô thầy đâu có dạy
Ra đường cấu xé kiểu tặc răng
Thời đại văn minh sao hư đốn
Con người hành xử vậy đúng chăng?

Võ Hoàng Anh
04/04/2017

GoStream


'GoStream

Cha mẹ sinh nhầm loại quái thai 
Mười hai con giáp chẳng giống ai
Tốn của nào hay gieo quả đắng
Hao công há biết gặt nhân cay
Uốn éo phơi bày câu vô dụng
Lượn lờ che đậy chữ bất tài
Da thịt mẹ cha chăm từng tí
Đành tâm bán rẻ để cầu like./.

Võ Hoàng Anh
04/04/2017'
GoStream

Cha mẹ sinh nhầm loại quái thai
Mười hai con giáp chẳng giống ai
Tốn của nào hay gieo quả đắng
Hao công há biết gặt nhân cay
Uốn éo phơi bày câu vô dụng
Lượn lờ che đậy chữ bất tài
Da thịt mẹ cha chăm từng tí
Đành tâm bán rẻ để cầu like./.

Võ Hoàng Anh
04/04/2017

DUYÊN NỢ


'DUYÊN NỢ

Đắng cay chỉ một miếng trầu
Cho người sống đến bạc đầu với nhau
Hay vì tham nửa buồng cau
Mà nên duyên nợ không sao tách rời
Vôi kia nung nấu phải thời
Tô vành môi thắm trọn đời không phai
Vôi nồng cau chát trầu cay
Cho tình đôi lứa ngày mai vững bền.

Võ Hoàng Anh
20/03/2017'
DUYÊN NỢ

Đắng cay chỉ một miếng trầu
Cho người sống đến bạc đầu với nhau
Hay vì tham nửa buồng cau
Mà nên duyên nợ không sao tách rời
Vôi kia nung nấu phải thời
Tô vành môi thắm trọn đời không phai
Vôi nồng cau chát trầu cay
Cho tình đôi lứa ngày mai vững bền.

Võ Hoàng Anh
20/03/2017

TÂM SỰ MỘT LOÀI HOA


'TÂM SỰ MỘT LOÀI HOA

Trót đã mang thân một kiếp hồng
Buồn thương phận mỏng mãi phòng không
Sớm nở khoe mình trêu thế tục
Chiều tàn ẩn bóng ghẹo cuồng phong
Sắc nước bao lần ghi tấc dạ
Hương trời mấy bận khắc sâu lòng
Tao nhân chưa phỉnh e thiếu sức
Mặc khách mới phờ ngại thừa công .

Võ Hoàng Anh
19/03/2017'
TÂM SỰ MỘT LOÀI HOA

Trót đã mang thân một kiếp hồng
Buồn thương phận mỏng mãi phòng không
Sớm nở khoe mình trêu thế tục
Chiều tàn ẩn bóng ghẹo cuồng phong
Sắc nước bao lần ghi tấc dạ
Hương trời mấy bận khắc sâu lòng
Tao nhân chưa phỉnh e thiếu sức
Mặc khách mới phờ ngại thừa công .

Võ Hoàng Anh
19/03/2017

Giận


'Đã chẳng còn chi để trách hờn
Thôi đừng tính toán chuyện thiệt hơn
Người dưng sao phải đem lòng nhớ
Để mỗi đêm qua cứ chập chờn.'
Đã chẳng còn chi để trách hờn
Thôi đừng tính toán chuyện thiệt hơn
Người dưng sao phải đem lòng nhớ
Để mỗi đêm qua cứ chập chờn

BÀI KHÔNG TÊN


'BÀI KHÔNG TÊN

Đường đời khô trắng nỗi đau
Tình ta chết tự khi nào hỡi anh
Duyên mình chớm nở thật nhanh
Vì đâu vội úa tan tành lòng em.

Võ Hoàng Anh
12/03/2017'
BÀI KHÔNG TÊN

Đường đời khô trắng nỗi đau
Tình ta chết tự khi nào hỡi anh
Duyên mình chớm nở thật nhanh
Vì đâu vội úa tan tành lòng em.

Võ Hoàng Anh
12/03/2017

Dễ Sợ


'Nắng đổ thành dòng xuống thế nhân
Làm cho cháy bỏng khách phong trần
Lối vắng buồn trông bao kẻ ngại
Đường thưa nhác thấy mỗi tần ngần.'
Nắng đổ thành dòng xuống thế nhân
Làm cho cháy bỏng khách phong trần
Lối vắng buồn trông bao kẻ ngại
Đường thưa nhác thấy mỗi tần ngần.